anh chỉ muốn có con với em
Trên trái đất những hơn 7 tỉ người nhưng mà anh chỉ muốn có con với một mình em thôi. Trích lời của Kim Taehyung. Đây là Fic sinh tử văn. NOTE: KHÔNG CHUYỂN VER HAY EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
-"Đừng có bứt cúc áo của em nữa" Taehyung phì cười, từ từ cởi từng chiếc cúc áo của cậu ra, Jungkook chỉ có thể giãy giụa. -"Em hỏi thằng bé đã nói gì với anh cơ mà, sao lại cởi áo của em!!!" Taehyung không nói gì, cúi đầu ngậm lấy một bên hạt nụ nhỏ vào miệng.
Khi anh không yêu nhưng lại nói anh đây rất yêu em. Anh muốn anh yêu em, rồi anh chán anh chia tay. Tình yêu với anh mong manh vậy sao? Đừng trách móc làm gì vì với anh cũng buồn, Khi anh không yêu trọn vẹn với ai kia anh đã chọn lựa rồi. Tình chia đôi chẳng ai là không xót. Lòng em
Điều em không muốn nay cũng đã đến. Vào một đêm lặng thinh chính anh cũng đã nói chúng ta chia tay, đau lòng quá đi. Cho dù biết trước em đây vẫn cảm thấy sao thật bất ngờ. Ngày xưa anh nói với bao người con gái. Rằng anh yêu một ai chỉ có một mà thôi đó. Mà đến chính
codathogge1981. Vòng hợp âm[A] [E] [Fm] [D]Verse 1 Anh như [A]ánh mặt trời Trên môi [E]em rạng ngời Nhớ con đường [Fm]quen Nơi ta thường đến Trò [D]chuyện cả đêm Khi em [A]đi là ngàyThế giới bỗng [E]chốc lạ thườngKhoảng không ở trong [Fm]anhLiệu em có biết được? Rằng anh đang nhớ [D]em Chorus Anh chỉ muốn được gần [A]em thôi my baby girl Chẳng thể nào đặt [E]tên cho biết bao nỗi nhớNhững thứ đắng chát [Fm]khóe môi Đã cố nói hết lờiVỡ nát như thế [D]thôi Con tim anh như chẳng thể rối bờiAnh chỉ muốn được gần [A]em thôi my baby girl Chẳng thể nào đặt [E]tên cho biết bao nỗi nhớ Anh chỉ muốn được một [Fm]lần... Được một lần, được một lần[D]Được gần em ! Verse Rap Chỉ một lúc thôi em [A]ơi Cách nhau thật xa xem thôi Vì anh chỉ muốn đứng ngước nhìn Có mưa [E]rơi cũng đã trong bao lâu chưa vơiNhưng thôi chẳng cần phải chứng minh Có bông [Fm]hoa ló ra từ trong câu caLàm khó nhau bằng những lời thật sâu xaGió ngang [D]qua Muốn đưa đón em lúc tan ca Yahh... Hòa vào mùi hương Ganja Oh [A]Woah !! Nếu như muốn có 1 người luôn hiểu cho em Thì không nên yêu anh Chúng [E]ta sai khi để mọi thứ đang xây Rối ren đầy rêu xanhCó những ước [Fm]mơ của riêng anh Giữa những bức tranh màu thiên thanh Dẫu biết sẽ khó [D]quên nhưng vẫn nói cố lên Có những lúc trên phố quen ai nhắc tên Thêm bao lâu để cho anh thôi mong [A]nhớ Thương yêu thật nhiều cứ ngỡ Bây giờ thì còn là giông tố Chơi [E]vơiMưa đang rơi trên con phố Quay đi và chỉ để lại vài cái cớ lôi [Fm]thôiĐôi môi liệu còn rạng rỡKhi không còn nghe lời than thở cau [D]mày Chẳng còn gặp gỡ sau này Đành lòng phải lỡ nhau [A]Wait ! Hẹn vào 1 ngày khi khácNgày mà chẳng còn nước mắt tuông [E]rơi Nhưng em vẫn luôn duy nhất Trong tim là người khi xưa anh đã buông [Fm]lơi Chẳng có ai đáng tin cậy Vứt hết vào nơi sình [D]lầy Không thêm thời gian trình bàyJust wanna [A]say... Chorus Anh chỉ muốn được gần [A]em thôi my baby girl Chẳng thể nào đặt [E]tên cho biết bao nỗi nhớNhững thứ đắng chat [Fm]khóe môi Đã cố nói hết lờiVỡ nát như thế [D]thôi Con tim anh như chẳng thể rối bờiAnh chỉ muốn được gần [A]em thôi my baby girl Chẳng thể nào đặt [E]tên cho biết bao nỗi nhớ Anh chỉ muốn được một [Fm]lần... Được một lần, được một lần[D]Được gần em !
Tám giờ tối, Taehyung đang sắp xếp ít đồ đạc vào vali để phục vụ cho chuyến đi Busan vào ngày mai thì bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa. -"Chuyện gì?" anh ngó ra hỏi. -"Đây là địa chỉ mà cậu chủ muốn tìm" một vệ sĩ đứng ở ngoài đưa cho anh tờ giấy nhỏ, vệ sĩ ấy đã vất vả lặn lội từ Seoul tới Busan để mò địa chỉ giúp anh. -"Tốt lắm" Taehyung mỉm cười nhận tờ giấy, cả đêm cứ thao thao thức thức mà chẳng hề quan tâm rằng sáng hôm sau chuyến đi đã phải xuất phát từ rất sớm, anh cũng vì thế mệt mỏi ngủ li bì suốt cả quãng đường. *** -"Anh Yoongi, đột nhiên mẹ em gọi điện bảo về nhà có việc gấp" Jungkook nét mặt có chút lo lo nhìn Yoongi. -"Bây giờ chiều rồi, nếu mà về thì đêm cậu mới tới nhà" Jimin kéo ghế ra ngồi cạnh Jungkook. -"Thì đấy, mẹ tớ lại không nói rõ, không biết là có chuyện gì đây!" cậu úp mặt xuống bàn thở dài. Yoongi đi tới vỗ vai Jungkook. -"Em không gọi lại cho mẹ được à?" Jungkook buồn bã lắc đầu. -"Không, mẹ em không nghe máy nữa" -"Để anh gọi....." Yoongi còn chưa nói xong thì đột nhiên có ba người đàn ông mặc đồ đen không biêt từ đâu tới mà lại hằm hằm đẩy cửa xông vào. -"Cậu Jungkook, mời cậu theo chúng tôi" Một tên nhanh chóng bước đến lôi kéo cậu đi theo hắn, hai người áo đen còn lại giữ chặt Yoongi và Jimin. Mọi chuyện diễn ra thật chớp nhoáng khiến Jungkook chẳng kịp trở tay, tên áo đen này ngang nhiên đẩy cậu vào trong xe, một người áo đen khác đã ngồi sẵn ở ghế sau cũng rất hợp tác mà lôi kéo cậu vào rồi bịt miệng cậu lại, tên ngồi ở ghế lái thấy vậy liền lái xe đưa Jungkook đi ngay lập tức. Cậu liên tục dùng sức đánh thật mạnh nơi bắp tay của tên áo đen đang bịt miệng cậu nhưng quả thực là không ăn thua chút nào. -"Cậu Jungkook, yên lặng một chút, chúng tôi sẽ đưa cậu về nhà" tên áo đen đang lái xe nhìn qua kính chiếu hậu nói với Jungkook. Cậu sợ hãi lắc đầu, không ngừng động tay động chân, chỉ khi tên áo đen ấy lấy một chiếc khăn tay có tẩm thuốc ngủ đưa lên dí vào mũi cậu thì lúc đấy không gian yên ắng mới được trở lại. . -"Cháu ngồi đợi Jungkook về nhé, đến giờ ta phải đi làm ca đêm rồi" mẹ Jeon cười hiền hậu nhẹ nhàng nói với Taehyung. Anh đã ngồi đợi cậu từ chiều tối cho tới tận 10 giờ đêm mà không hề nhúc nhích dù chỉ một bước chân.
Chap này dành tặng bạn chủ động khoác tay anh, cậu bỗng dừng chân lại, Taehyung cũng không bước tiếp nữa mà quay vào lắng nghe câu trả lời từ bây giờ anh muốn em nghỉ làm luôn thì..."-"Không không, ý anh...không hẳn là như thế!" Taehyung vội ngắt lời nhíu mi tâm khó hiểu nhìn anh, Taehyung liền thở ra hít vào một hơi rồi điềm tĩnh anh là...anh sẽ cho em một khoảng thời gian nhất định để tiếp tục đi làm ở cửa hàng."Jungkook chớp chớp mắt, khuôn mặt ngơ ngơ tỏ vẻ chưa hiểu thời gian nhất định? Là bao lâu?"Taehyung ngập ngừng suy nghĩ vài tháng!"-"Không được, một tháng thì sớm quá." cậu cật lực lắc tháng mà vẫn sớm sao, anh còn muốn em nghỉ luôn từ ngày mai kìa." Giọng điệu của Taehyung thoát ra mang theo biết bao nhiêu là phiền muộn, nhưng Jungkook lại chưa hiểu ẩn ý trong lời nói anh, cậu đột nhiên cúi đầu thấp không muốn nghỉ ở nhà sớm, chân tay cứ buồn bực chỉ thích được đi làm thôi. Người ta thì bảy, tám tháng, có người còn làm tới tận lúc sinh con mới nghỉ ấy chứ!"Taehyung nghe xong mà phát cáu, vợ của anh vốn dĩ đã hơn hẳn "người ta" ở cái khoản cơm áo gạo tiền, "người ta" mà cậu nói có khi vô cùng mong mỏi được nghỉ làm sớm lắm lắm mà còn chẳng học theo mấy người đó làm gì?" -"Ba Taehyung, con muốn siêu nhân." Tiểu Bối chỉ tay vào cửa hàng đồ chơi ở bên kia đường mè nheo đòi anh đưa sang liền vỗ lưng thằng đợi ba với ba Jungkook nói chuyện xong đã."Tiểu Bối phụng phịu xị mặt, thằng bé gật gật hai cái rồi lại rụt tay lúc này quay vào nhìn cậu mà chỉ khẽ thở dài, Jungkook nãy giờ vẫn cúi gằm mặt mà chẳng hề ngẩng lên đáp lời chừng là cậu dỗi anh em đừng như thế, anh muốn em nghỉ sớm bởi vì anh muốn được chăm sóc cho em và con nhiều hơn!" Cậu nghe thấy vậy đã lập tức phản bác toàn đi làm suốt ý." -"Anh sẽ cố gắng về thật sớm mà!"-"Ừ, sớm, thế còn những hôm anh phải họp hành rồi tăng ca nữa thì sao, cả những lúc anh phải gặp mặt đối tác rồi các thứ các thứ nữa thì sao?"-"Có lần anh về muộn, em không chờ được, đến sáng hôm sau chưa kịp mở mắt thức dậy anh đã chẳng còn ở bên."-"..."Jungkook uất ức tuôn một tràng khiến Taehyung sau đó hoàn toàn im bặt. Anh quay người đi, chuẩn bị bế Tiểu Bối về em!"Jungkook bỗng ngẩn mặt trước câu nói của Taehyung, thái độ của anh, giọng nói của anh sao có thể thay đổi nhanh đến như Quy, về thôi." Taehyung hất mặt với Bánh Quy đang nằm lăn lê sưởi mát trên vỉa hè, Jungkook liền vội vàng kéo tay anh lại anh giận em à?" -"Không, mau về ăn cơm thôi." Taehyung lạnh nhạt trả lời cậu rồi cứ thế bế Tiểu Bối đi trước, thằng bé ngoái cổ nhìn sang cửa hàng bên kia đường mà kêu ầm ĩ siêu nhân của con!"Taehyung liền phết nhẹ cảnh cáo vào mông của Tiểu nhân đang ngủ."-"Người sắt của con!" Tiểu Bối bắt đầu ba mua siêu nhân với người sắt cho, giờ phải về ăn cơm đã." Taehyung xoa đầu dỗ thằng bé xong, quay người lại thấy Jungkook vẫn đứng nguyên tại khẽ thở dài thêm lần nữa, tông giọng đều đều cất nhà thôi."Jungkook chỉ mím chặt môi, dọc đường đi bộ về nhà anh và cậu chẳng nói với nhau một câu nào. Jungkook cũng không hề biết rằng, Taehyung hôm nay đã hạ quyết là cả buổi tối hôm ấy anh dỗi vợ anh hơn mười một giờ đêm hoàn tất một số công việc trong phòng riêng xong, Taehyung mới chầm chậm mở cửa bước ra chẳng biết từ khi nào đã đứng ở ngay cạnh đó đợi anh, Taehyung trong lòng lúc này bất ngờ lắm, nhưng nét mặt thì đến một chút nhỏ nhoi cũng không thấy được sự rung động. -"Sao còn chưa ngủ?" Jungkook hơi chau mày, tự dưng nơi cổ họng nuốt mãi chẳng hết chờ anh..."Taehyung khóe miệng thoáng chốc đã muốn bày ra một nụ cười sung sướиɠ, nhưng sau đó lại lướt nhẹ qua cậu vài bước rồi cần chờ, em mau đi ngủ đi, hôm nay anh sẽ sang phòng của Tiểu Bối ngủ." -"Anh rõ ràng là giận em!" Jungkook bước nhanh lên phía trước thẳng thừng đối diện với ánh mắt của gì để mai hẵng nói." anh vừa định nghiêng người đi tiếp thì cậu giang hai cánh tay ra chặn không cho phép anh ngủ ở phòng của Tiểu Bối..một tháng cũng được, làm hết một tháng em sẽ nghỉ." -"Thế nên...ĐỪNG CÓ BÀY CÁI BẢN MẶT GIẬN DỖI LẠNH LÙNG ẤY VỚI EM NỮA, NHÌN MÀ MUỐN ĐẤM...umm..." Jungkook chưa lớn tiếng xong đã bị Taehyung vòng tay ra sau đầu đỡ cổ, cưỡng hôn một cách dứt khoát và mạnh đấm anh xem!" Taehyung trầm giọng đầy thách thức, đến lúc này đã chẳng thể kiềm chế được cảm xúc mà cắи ʍút̼ lấy hai bờ môi mềm mọng của đặt tay lên ngực anh, càng có ý muốn đẩy ra bao nhiêu thì lại càng được Taehyung ôm chặt vào bấy nhiêu, phía trước phía sau của cậu cũng bị anh ma sát tới nóng đương nhiên, đầu óc Taehyung vẫn rất tỉnh táo để xác định điểm dừng trên cơ thể sờ nữa, không bóp nữa, chỉ nhẹ nhàng bế cậu trở về phòng ngủ trong khi hơi thở của anh vẫn còn hỗn loạn ngập tràn kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Đặt Jungkook nằm xuống giường, Taehyung kéo chăn đắp lên người cho cả hai rồi ôm cậu vào lòng mà mở lời tâm nói là anh giận dỗi em, anh chỉ giả vờ không quan tâm em một tẹo thôi!"Jungkook bấy giờ mới hậm hực đẩy Taehyung lúc nào cũng lừa em, đồ đáng ghét, sang phòng của Tiểu Bối mà ngủ."Taehyung nhếch môi cười, vợ anh ngang bướng lắm, nếu anh không như vậy thì chắc có lẽ là không trị ai đã nói không cho phép anh ngủ ở phòng của Tiểu Bối, rồi còn giang tay ngăn anh lại?" Taehyung cố tình gợi chuyện trêu chọc cậu làm Jungkook đỏ mặt tới phát một tiếng kêu ngắn và nặng từ miệng anh bật anh chẳng những không cảm thấy thương tiếc gì mà còn dùng sức đánh mạnh vào ngực anh thêm ba bốn cái theo phản xạ đưa hai tay lên ôm ngực, khuôn mặt nhăn nhó khổ sở nặn thành nhất thời nghĩ rằng mình tiếp tục bị Taehyung lừa nên cũng chỉ ngồi dậy lắc đầu chép miệng nhìn anh. Taehyung ôm ngực thở nặng nề, lăn qua lăn lại một lúc rồi buông xuôi tay chân mà nằm im bất động. Jungkook chẳng nhận ra được kẽ hở nào trong vai diễn sâu hoắm ấy, thấy tình hình dường như không ổn thật mới bắt đầu hoảng hốt lay lay người đừng lừa em!" cậu vừa nói vừa liên tục vỗ vỗ vào má ngay lập tức từ từ mở mắt khiến trái tim Jungkook thình thịch đập loạn nhịp lo cần ôxi..."Hai mắt Jungkook hoen đỏ, cậu gật gật đầu, đang định lật tung chăn nhìn xung quanh giường để tìm điện thoại gọi cho xe cấp cứu thì cánh tay rắn chắc của ai kia thoắt cái đã vòng lên nhẹ giữ nơi đường eo mềm mại ngay trước mắt, tay còn lại cũng vươn ra sau đỡ lấy chiếc cổ mảnh khảnh ấy rồi chiếm đi từng ngụm, từng ngụm ôxi mà Jungkook có Taehyung, anh lại lừa em!
Có một bạn bày tỏ muốn tớ viết H của HopeMin, chắc là sẽ có, nhưng chưa phải bây giờ 😂. __________________________ Taehyung hôm nay đã dậy sớm từ 6 giờ sáng để vào bếp nấu cơm phụ Jungkook, Tiểu Bối thì ngồi ở bàn ăn nghịch điện thoại cùng với bà ngoại trong lúc chờ đợi. Thằng bé bấm bấm được một tẹo thì nhăn nhó chê ỏng chê eo, nào là điện thoại của bà ngoại đã đểu lại còn ít trò chơi, nào là ba Taehyung của nó dùng điện thoại xịn ơi là xịn, màn hình luôn luôn bóng loáng không có lấy nửa vết xước. Nó đâu biết rằng anh đã vài lần đặt mua điện thoại mới, còn phải thay không biết bao nhiêu cái cường lực chỉ vì chiều nó, cho nó mượn rồi nó cứ cầm mà tung chỗ này, vứt chỗ nọ. Mẹ Jeon chỉ thở dài, sống đến ngần này tuổi ngoài nhắn tin với gọi điện còn coi là thạo thạo chứ chơi game thì mẹ chịu, nhưng may ra cũng biết tải cái trò nuôi mèo Tom về chơi, mà Tiểu Bối thì lại không thích mèo, nó bảo nhà nó có Bánh Quy rồi, nó còn được cưỡi trên lưng của Bánh Quy nữa cơ. Mẹ Jeon bật cười, Tiểu Bối mỗi khi kể chuyện đều rất rất nhiệt tình, đôi mắt long lanh trông đáng yêu vô cùng. Về điểm này cũng thật là giống hệt như ba Jungkook của nó hồi nhỏ. Mới 3 tuổi ranh mà nói rõ nhiều! -"Bà ngoại, con đói" Tiểu Bối xoa xoa bụng nhìn bà ngoại. -"Taehyung, Jungkook, hai đứa xong chưa?" mẹ Jeon ngoảnh mặt vào phía nhà bếp gọi to. Taehyung nghe thấy liền tức tốc mang thức ăn từ trong nhà bếp ra, Jungkook thì bê nồi cơm theo sau, bước đi của cậu có chút khó khăn khiến anh phải nhanh chóng chạy lại đỡ giúp cậu nồi cơm đặt lên bàn, sau đó còn ân cần dìu cậu ngồi xuống ghế. Mẹ Jeon chép miệng lắc đầu, chỉ liếc qua biểu cảm của anh và cậu thôi cũng đủ hiểu sự tình là như thế nào. Tiểu Bối ngước nhìn Jungkook, vết cắn đỏ đỏ ở xương quai xanh của cậu đập thẳng vào trong đôi mắt ngây ngô của nó. Thằng bé cúi mặt ngẫm nghĩ điều gì đó rồi ngẩng đầu lên hỏi Jungkook. -"Ba Taehyung đánh chừa có đau không hả ba Jungkook?" Cậu gật nhẹ đầu, tất nhiên là đau, rất đau là đằng khác. Tiểu Bối lập tức quay sang chỗ Taehyung bày cái mặt giận dỗi ra nói với anh. -"Ba Taehyung đã bảo sẽ không làm đau ba Jungkook của con mà, ba Taehyung đúng là xấu, không chơi với ba Taehyung nữa!" Thằng bé nói xong tự vươn bàn tay bé xíu cầm thìa xúc cơm ăn một miếng thật lớn. Cả Jungkook, Taehyung và mẹ Jeon đều hướng mắt lên nhìn nhau vẻ mặt vẫn còn chưa hết ngạc nhiên. Thằng bé nuốt xong miếng cơm rồi lại nói tiếp. -"Từ giờ con sẽ ăn nhiều cơm để ba Jungkook không nổi giận với con nữa, ba Taehyung cũng không được đánh chừa ba Jungkook nữa!"
anh chỉ muốn có con với em